Vì sao con cần tự ngủ và ngủ đủ vào ban đêm

Trong các buổi offline, hoặc trong các tin nhắn tư vấn, mình gặp rất nhiều mẹ có con hơn 1 tuổi, thậm chí 2-3 tuổi vẫn bú đêm, ngủ trễ, dậy bú nhiều lần trong đêm, ban ngày biếng ăn, ngủ vặt…

tre-so-sinh-tu-ngu

Lời khuyên của mình là mẹ cắt cữ đêm và tập cho bé ngủ xuyên đêm để cải tạo bữa ăn và sinh hoạt ban ngày. Tuy nhiên, dù đã giải thích rất cặn kẽ, chi tiết về tốt xấu, thiệt hơn của việc cắt ăn đêm nhưng nhiều mẹ vẫn bị ám ảnh cân nặng, ám ảnh sữa, sợ con cắt cữ đêm mà ngày cũng ko ăn thì con … chết đói thì sao??

Các mẹ thường không chịu hiểu một điều cơ bản rằng “sức người có hạn”, cơ thể chúng ta chỉ tiếp nhận được nhiêu đó lượng dinh dưỡng mỗi ngày, mà các mẹ dồn hết vào đêm cho con thì ban ngày con đâu cần thêm nữa? Chưa kể, đêm ngủ ko đủ giấc, mệt mỏi, sáng ra con ăn uống cũng không thấy ngon miệng.

Đọc xong bài này mà vẫn thấy không cần cho con ngủ đêm đầy đủ là cần thiết và quan trọng thì thôi em cũng quỳ lạy

che-do-ngu-cho-tre-so-sinh

Bạn có biết, ở trẻ sơ sinh thì việc ngủ đủ nhiều khi có ý nghĩa quan trọng hơn cả các trò chơi vận động, tắm nắng hay bổ sung vitamin mà các mẹ hay lo lắng và sốt sắng đưa vào cơ thể bé. Bé trải qua hơn 70% thời gian trong ngày để ngủ.

Một em bé sơ sinh có thể ngủ 18 tiếng một ngày và con số này giảm xuống còn 14 tiếng/ngày khi con đạt mốc 1 tuổi, trong đó bé sẽ trải qua trọn vẹn 12 tiếng ngủ một giấc dài và có ý nghĩa vào ban đêm.

Giấc ngủ dài vào ban đêm là sự nối tiếp của nhiều chu kì REM và NREM cực kỳ quan trọng cho việc đào thải nơ-rơn thần kinh đã sử dụng trong ngày, tái tạo tế bào não, là sân chơi để con học kỹ năng vận động – một kỹ năng sinh tồn cho con sau này, là lúc con ghi nhớ, học nhanh và hiệu quả nhất mà không một lúc nào khác có thể sánh kịp.

Khi trẻ ngủ một giấc dài, thư giãn và phục hồi con có tinh thần bình tĩnh, tiếp nhận cái mới từ môi trường và đặc biệt là con ăn tập trung hơn, lâu hơn và có hiệu quả hơn cả về lượng và về chất.

Khi bé thiếu ngủ, thần kinh của bé quá tải. Bé cáu gắt, các giác quan căng như dây đàn, bé bị choáng ngợp nên không thể tập trung vào việc bú mút. Nhiều bé, do quá căng thẳng có thể dẫn đến ợ nóng, nốn trớ hoặc nôn vòi rồng.

Hầu hết các bé thiếu ngủ có xu hướng ngủ gật trên ti mẹ, nên bé ăn được rất ít và con không học được cảm giác no cũng như không có cơ hội cảm nhận cảm giác đói. Điều này gây trở ngại rất nhiều đến khả năng phát biểu nhu cầu của bé, là tiền đề dẫn đến việc ăn thụ động, ép bé bú, ép bé ăn của giai đoạn sau này.

  • Nếu con ngủ gật khi ăn, con không có cảm giác no. Con ăn hoàn toàn trong trạng thái vô thức nên không có khái niệm về việc ăn, về mối quan hệ đói –> thì ăn –> sẽ no. Đây là tiền đề dẫn đến việc ăn thụ động, ăn không theo ý muốn và thiếu tôn trọng nhu cầu của trẻ sau này. Đây không phải là nền tảng cho một sự phát triển thể chất lành mạnh.
  • Khi bé dựa vào một yếu tố nào đó để ngủ – ví dụ như ti mẹ hay rung lắc – thì khi con chuyển giấc giữa các chu kì REM và NREM kéo dài 20-40 phút, con có thể tỉnh dậy và lại cần lại yếu tố hỗ trợ trước (ti mẹ, ru vỗ) để ngủ lại. Hiện tượng phổ biến của các em bé không biết tự ngủ chính là không có khả năng chuyển giấc, bé chỉ ngủ 20 đến 30 phút mỗi lần vào ban ngày và dậy nhiều lần vào ban đêm!
  • Với em bé không biết tự ngủ vào ban đêm, thường các bậc cha mẹ sử dụng việc ăn như mồi nhử để con ngủ lại, do đó bé ăn đêm rất nhiều (và thay rất nhiều bỉm đêm nữa). Một nghiên cứu gần đây cho thấy, khi được ăn đêm thì những nguồn năng lượng được nạp thêm vào dạ dày này tạo nên sự kích thích tiêu hóa, khiến bé nhanh đói hơn, làm đảo lộn nhịp sinh hoạt của bé và do đó bé ăn nhiều như sinh hoạt vào ban ngày. Nhu cầu năng lượng của bé được thỏa mãn hầu hết về đêm, do đó ban ngày bé sẽ ít đói, ăn ít khi bé thức và càng ngày sự phụ thuộc vào việc ăn để ngủ càng trở nên nghiêm trọng. Các bữa ăn đêm không được ợ hơi kỹ, sữa lưu lại trong miệng bé còn là tiềm tàng của chứng viêm tai giữa ở trẻ sơ sinh.
  • – Chưa hết, đôi khi ngay cả ban đêm bé được ăn nhiều nhưng con không đói, không mút; từ đó cũng không ngủ lại được dẫn đến tình trạng thiếu ngủ triền miên cả ngày và đêm. Cộng thêm việc ăn không hiệu quả, tình trạng này có thể là vật cản cho sự phát triển thể chất và tinh thần của bé, gây mệt mỏi suy nhược đến mẹ và gia đình.

Tự ngủ là một kỹ năng quan trọng, gần như một kĩ năng sinh tồn và là món quà tuyệt với nhất mà cha mẹ có thể dành tặng cho con. Tự ngủ là khi cha mẹ đặt bé vào giường khi con sẵng sàng đi ngủ những vẫn còn thức; và với tối thiểu sự tác động từ phía cha mẹ, con chấp nhận việc đi ngủ và đưa mình vào giấc ngủ khi cha mẹ đã đi khuất.