8 THÓI QUEN NÊN TỪ BỎ khi nuôi dạy con

Đây là một bài viết xuất phát từ kinh nghiệm thực tế và là 1 bài viết mang tính động chạm  Khi nhà có con trẻ mà muốn dạy các bé, các bố mẹ cần lưu ý các thói quen sau:
nuoi-day-con
8 THÓI QUEN NÊN TỪ BỎ khi nuôi dạy con

1: NÓI NGỌNG

Mình biết có rất nhiều gia đình tìm người trông trẻ phải là không nói ngọng, nhưng khi giao tiếp với con cái lại toàn là những từ không có trong từ điển như con tó, con nợn, đi tơi…

Theo các chuyên gia Nhật Bản trong nhiều nghiên cứu về não bộ trẻ em, trẻ rất dễ nói sai theo người lớn và kể cả không bị ngọng thì cũng là lãng phí cho não bộ khi cứ phải học đi học lại một từ đơn giản.

GIẢI PHÁP: Nói chuyện nhiều hơn và nói tròn vành rõ chữ, như giao tiếp với một người bình thường.

2: XIN LỖI

Các mẹ ít khi nói ra nổi câu xin lỗi với chồng khi sai, nhưng lại liên tục xin lỗi con nhiều lần kiểu ” Mẹ xin mẹ xinnnnn”, vì con khóc gắt ngủ – một việc chẳng hề tại mẹ.

GIẢI PHÁP: Đương nhiên câu xin lỗi là rất cần thiết, nhưng hãy chỉ nói khi đúng là như vậy. Giả dụ mẹ bấm móng tay lỡ làm con đau, con khóc, mẹ xin lỗi. Chứ con khóc do con khó ngủ, mẹ phải giúp con. Chưa nói được cảm ơn thì thôi, sao mẹ phải xin lỗi?

Ngay lúc đó, lời xin lỗi và thái độ hoảng hốt của mẹ sẽ làm trẻ ăn vạ nhiều hơn. Bé nhà mình 3 tháng nhưng khi khóc gắt ngủ, bố bế cứ ” bố thươnggggg” là gào lên, còn mẹ mà nói ” Con nín đi, có mẹ đây rồi, mẹ sẽ giúp con ngủ, không cần gào ầm ĩ lên thế đâu!”. Nói vài lần là con dừng khóc, thật đấy!

Việc nói xin lỗi không đúng chỗ về lâu về dài sẽ làm lệch lạc nhận thức của trẻ về công tội khi dần lớn lên và luôn nghĩ mình đúng mà thôi.

3: ĐÁNH CHỪA

Một level cao hơn của ý số 2, đó là khi con ngã, mẹ đánh chừa cái bàn, con va vào ghế, đánh chừa cái ghế, con khóc vì ăn vạ mè nheo, đánh chừa bố mẹ, bố mẹ hư làm em khóc?

Có lẽ vì truyền thống đánh chừa ăn sâu vào thói quen của mẹ và bà, theo trẻ suốt những lúc còn thơ bé, nên bây giờ đi đâu cũng thấy những người ngày ngày than thở, trách móc người khác và chỉ biết đổ tại, chứ không bao giờ nhận là mình sai.

GIẢI PHÁP: Ai có lỗi người ấy chịu.

P/S: Bản thân mình cũng là kết quả của việc đánh chừa, luôn có cái nhìn cực đoan về cuộc sống nhưng đến khi lớn lên mới được giáo dục lại. Và thật sự rất khó khăn cùng nhiều bài học đắt giá mà bh mình mới biết rằng “Tiên trách kỉ, hậu trách nhân”.

Đương nhiên mình sẽ không để lặp lại với con mình!

4: BẾ QUÁ NHIỀU và rung lắc đủ kiểu.

Trẻ mới sinh không hề điều khiển được tứ chi và rất hay giật mình. Số trẻ tự trấn an bản thân và ít giật mình không nhiều nên thành ra các bé khó ngủ yên giấc. Bạn đã bh nghe một gia đình có con nhỏ than thở rằng ” Cả nhà phải thi nhau bế” chưa? Hoặc mình có những người bạn, chỉ đặt được khi con ngủ hoặc muốn con ngủ phải bế suốt trên tay. Thế là mệt, stress, mất sữa, đau mỏi khắp nơi.

GIẢI PHÁP: Nhà mình dùng QUẤN BÉ SƠ SINH, quấn chặt để bé có cảm giác như ở trong bụng mẹ vậy. Vải quấn co dãn 4 chiều rất thoải mái, không bí làm bé khó chịu. Thế là bé ngủ tít, và ít quấy khóc. Chẹn không ăn thua đâu thưa mấy mẹ.

Hơn nữa giấc ngủ của trẻ gồm nhiều chu kỳ ngủ nối tiếp nhau, sau mỗi chu kỳ, có bé chuyển giấc tốt không hề ọ ẹ, có bé khóc nhẹ, bé khóc to. Và rất nhiều nhà, chỉ cần nghe con ọ ẹ là đã BẾ NGAY LÊN!

GIẢI PHÁP: Chờ một chút, 5-7 phút để quan sát xem con có ngủ lại được không. Việc ôm ấp ru hời có thể giúp bé ngay lập tức và biến mẹ thành người tận tâm, nhưng đồng thời tước đi cơ hội tự ngủ thành giấc dài của con.

Nói tóm lại hãy ôm ấp, vỗ về khi con cần, chứ đừng vì thích hay một lí do không chính đáng mà bế bồng quá nhiều, chẳng tốt cho cả hai đâu.

5: CÂN NẶNG CON LÀ QUAN TRỌNG NHẤT

Trong khi các bà các mẹ và hàng triệu người trên thế giới đau đầu vì việc béo (phì) và giảm béo, thì lại luôn muốn con cháu phải ú na ú nần, phải mập mới chịu. Trong khi cân nặng chỉ là một yếu tố nhỏ trong 6-8 chỉ tiêu phát triển, và còn không chính xác vì dao động thường xuyên.

Thế nhưng quá trọng cân nặng khiến cho nhiều bà mẹ cuồng sữa bột, cuồng men tiêu hoá, và nhồi ép con ăn liên tục chie mong con lên kí cho vừa lòng thiên hạ và yên lòng mẹ.

GIẢI PHÁP: Cho con ăn đúng nhu cầu của con và theo dõi output, nếu không có vấn đề gì thì let it go, quẳng cái cân đi mà nuôi con.

6: EM BÉ LÀ CÁI RỐN CỦA VŨ TRỤ

Trẻ ra đời trong niềm hạnh phúc của nhiều người, bé bỏng và đáng yêu, đây cũng là lúc một loạt các vấn đề phát sinh. Đó là khi vợ quên luôn chồng trong khi không có chồng thì con ở đâu ra? Mẹ chồng quên luôn con dâu trong khi con dâu mới là người mang nặng đẻ đau sinh ra cháu. Thế nên mâu thuẫn và rạn nứt bắt đầu.

GIẢI PHÁP: Hãy bình tĩnh khi lên chức, nếu như chỉ vì sự xuất hiện của con trẻ mà cuộc sống đảo lộn theo hướng tiêu cực, thì bạn sai rồi. Có thể đọc sách, hỏi bác sĩ để biết cách chăm sóc con đỡ vất vả, để cuộc sống được cân bằng.

À, đặc biệt có 1 số mẹ coi con là tất cả, là trên hết, trên cả chồng và chính bản thân mình luôn. Sau khi chứng kiến nhiều việc xảy ra, mình đã, đang và sẽ không làm như vậy. 30 năm nữa, con cái sẽ có hạnh phúc riêng của nó, nơi mà sự can thiệp quá sâu của mẹ sẽ là khó chịu. Nên lúc đó may ra chỉ còn mình và chồng ở bên nhau. Hoặc chồng không tử tế, thì còn đơn độc mình thôi. Vì vậy, bản thân mình vẫn là số 1.

7: ĐẦU HÀNG TRƯỚC TIẾNG KHÓC

Trẻ em chưa biết nói, sẽ lấy tiếng khóc để giao tiếp. Tiếng khóc ban đầu chỉ là thể hiện nhu cầu, sau dần vì người lớn mà nó thành công cụ điều khiển người khác làm theo ý trẻ. Đó là khi chỉ cần thấy con khóc là bế lên suýt xoa cưng nựng, con khóc ăn vạ là thua luôn. Mình có quen một gia đình, bé lên 5 tuổi, được ông bà cực kì chiều.

Ông bà sợ cháu khóc nên từ bé đã bắt bố mẹ bé phải đáp ứng, đại khái làm sao con mày đừng khóc. Lớn lên, nó sẵn sàng đập đầu vào cửa kính siêu thị để đòi ông bà mua đồ chơi và khóc ầm ĩ giữa nơi công cộng luôn.

GIẢI PHÁP: Lì một chút, khóc thì chả ai thích nghe cả, mình còn bị ám ảnh bởi tiếng khóc của con nè, nhưng để rèn con và dạy dỗ nghiêm túc, nước mắt là điều bắt buộc thôi!

8: TRẺ CON THÌ BIẾT GÌ

Vâng, có rất nhiều người không biết những điều trên, nhưng bên cạnh đó có cơ số người biết mà vẫn kệ, vì để nó lớn mới dạy, trẻ con thì biết gì. Và đến khi lớn rồi, một là rất khó dạy, hai là dạy cũng không triệt để, và ba là dạy được thì tốn bao nhiêu công sức so với khi còn bé.

Nếu biết ăn kẹo là hỏng răng, là không tốt, thì hoặc là không cho ăn ngay từ đầu, hoặc là hạn chế tối đa và nói về tác hại cho con biết, chứ không phải cho ăn đã đời, nhiều tháng nhiều năm, tới 1 ngày cấm tiệt. Thế thì không loạn mới lạ!

GIẢI PHÁP: Hãy bắt đầu ngay khi có thể và kiên trì với quan điểm nuôi dạy của mình.

KẾT BÀI:

Có thể bài viết này của mình, sẽ động chạm đến rất nhiều người bà, người mẹ, người vợ. Tuy nhiên sự thật thì mất lòng.

Phải chứng kiến những đứa trẻ ngỗ ngược chỉ vì được nuông chiều thái quá, những con gà công nghiệp vì được bao bọc quá kĩ hay những đứa con vô tâm khi coi mẹ không khác gì osin, thì mới hiểu rằng, có lẽ phụ nữ chúng ta đã chưa đúng khi giáo dục con chăng?

Con cháu ai mà không yêu không quý, nhưng KHÔNG có đứa trẻ nào hoàn thiện được nếu chỉ lớn lên trong tình yêu thương. Bên cạnh đó còn cần rất nhiều thử thách, nỗi tuyệt vọng và sự tàn nhẫn từ cha mẹ, để trẻ học cách đối mặt và vượt qua mỗi ngày.

Như lời một tựa sách, CHỜ ĐẾN MẪU GIÁO THÌ ĐÃ MUỘN, rèn con ngay từ khi sinh ra, và liên tục nhất quán cho đến mãi về sau.

Bởi vì cha mẹ chính là người thầy đầu tiên của con cái, 5ting 💪💪💪

 Tác giả: Triệu Nguyễn Huyền Trang